
Ngoại ngữ ở bậc Đại học: Tỉnh dậy từ cơn mơ
Những năm đầu bước chân vào Học viện, mình đã từng chật vật vì ngoại ngữ của Ngoại giao, mình còn từng nghĩ sẽ “tuyệt giao” với tiếng Pháp. Nhưng hiện tại, mình lại trở thành giảng viên ngôn ngữ này.

Những năm đầu bước chân vào Học viện, mình đã từng chật vật vì ngoại ngữ của Ngoại giao, mình còn từng nghĩ sẽ “tuyệt giao” với tiếng Pháp. Nhưng hiện tại, mình lại trở thành giảng viên ngôn ngữ này.

Đó là câu hỏi mà chúng ta thường tự vấn mỗi đêm. Ước gì mình làm được việc này, đạt được mục tiêu kia hoặc trở thành một ai đó. Nhưng phải đến bao giờ? Vừa hay, tuần trước tôi vừa thực hiện một ước mơ nho nhỏ và phù hợp làm “nháp” cho câu hỏi phía trên.

Nhìn vào cuộc đời của Chí Phèo và Núi trong “Sóng ở đáy sông”, ta có thể nhận ra rằng sự yếu đuối bên trong và sức ép tiêu cực bên ngoài rất dễ biến ta trở thành người mình căm ghét nhất. Rồi ta lại phản bội những ước mơ và lý tưởng của chính mình.

Hôm nay bạn đã làm gì? Đọc một cuốn sách, tham gia một sự kiện hay đăng kí một khóa học mới? Có thể bạn làm những điều này mà chằng có bất cứ mục đích hay định hướng nào. Cùng lắm ta chỉ hy vọng “việc ấy chắc sẽ có ích”. Nhưng bạn biết không, tất cả những gì chúng ta đã làm chính là những “dấu chấm”, khi nối lại sẽ tạo nên bức tranh tương lai. Đó chính là ý nghĩa của “trò chơi nối điểm” mình sắp kể.

Mình bắt đầu làm podcast với những số đầu tiên được thu âm trong tủ quần áo, dù vậy Kênh Podcast Triệu Nguyễn Huyền Trang vẫn nằm trong nhóm 5% được chia sẻ nhiều nhất trên toàn cầu. Và dựa vào kết quả phía trên, mình xin phép được nói vài lời cũng như kể về hành trình xây kênh của mình.